Mà những người đọc qua bài đó, một tuần sau chắc chẳng còn nhớ đến nữa.Ông lo nghĩ quá đến nỗi ông tưởng bị ung thư trong bao tử, phải đi khám bác sĩ.Nhưng ít khi hai người chịu nghe tôi.Tôi sẽ suốt đời mang ơn tác giả bài đó, người viết câu này: "Đối với một đạt nhân thì một ngày mới là một đời sống mới".Tất thì tôi trao cả vấn đề đó cho Chúa và cầu Ngài giải quyết giùm.Hai hàm răng đánh lập cập.Nhưng mỗi vấn để đưa ra, phải quyết định rồi mới qua vấn đề khác.Lời dạy của cô tôi thật chí lý, vì làm thế nào đi nữa rồi cũng bị chỉ trích.Ta nên nhớ rằng chỉ một cách để tìm hạnh phúc là đừng mong người khác nhớ ơn mình mà cứ cho phắt người ta đi, để được cái vui đã cho.Trong khi đọc thường ngừng lại và tự hỏi xem nên áp dụng mỗi quy tắc cách nào?