Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi.Chiều thứ sáu, James thu dọn bàn làm việc của mình và chuẩn bị rời văn phòng để về nhà.- Thôi khỏi, tớ mới uống xong.Cậu ta cũng đã làm rất đúng.Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc.Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James.- Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều.- Tôi biết tôi đã gây ra những rắc rối không mong muốn.- Tôi biết tôi đã gây ra những rắc rối không mong muốn.Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút.
