– Tôi tỏ lời cám ơn bà Sira.Con nghĩ, có lẽ nào trong bản thân con có linh hồn của một kẻ nô lệ.Những người thợ kim hoàn đã chế tạo được những đồ trang sức rất đẹp và tinh xảo.Người chủ của nó chẳng quan tâm đến việc trả nợ cho tôi và có lẽ suốt đời tôi không thể lấy lại món tiền đó.Nhưng tại sao cuối cùng túi tiền của mọi người vẫn xẹp lép như nhau? Vậy các bạn có bao giờ thắc mắc về vấn đề chúng ta thường gọi là “những chi tiêu cần thiết trong cuộc sống hàng ngày" không?Cuối cùng, con đành phải chấm dứt việc hợp tác làm ăn chung với anh ta.Ông hãy đem thêm cho tôi một số món ngon khác, rau và nhiều bánh mì nữa nhé! Tôi muốn mời cậu Tarkad ăn một bữa thịnh soạn.Tôi cưỡi trên lưng một con lạc đà và dắt theo một con đi suốt cả đêm rồi cả ngày kế tiếp sau đó, lòng lo sợ về số phận của mình.Bởi vì, anh ta không chịu cho biết tên của mình.- Với phần thưởng như thế này, sao lại không thể chia sẻ với người thân được chứ? Tôi chắc rằng người chị ruột của anh sẽ không tước mất niềm vui của anh đâu.
