Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn.Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác.Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống.Lại cái đồng hồ báo thức đây.Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi.Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật.