Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác.Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó.Mọi thứ đều không mới.Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn.Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ.Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào.Con nói chuyện với bác này.Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.Và cũng thật dễ hiểu.
