Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp.Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại.Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi.Ngày hôm qua cháu không học gì cả.Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược.Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường.Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng.