Ý tưởng cho rằng chúng ta phải ngồi và nói về các vấn đề mình đang phải đương đầu và những điều chúng ta đã cố làm và thất bại đã áp đặt một tiến trình chậm chạp và vứt bỏ sự than vãn lên lối sống của chúng ta.Rất nhiều cái chúng ta làm bị sự sợ hãi thất bại sai khiến.Người ta gọi nó là DDI - Chứng thái nhân cách hay còn gọi là bệnh quỉ ám.Cho nên chính chúng ta là người lựa chọn những người mà chúng ta sẽ sống cùng.Khi không có sự giảm nhẹ căng thẳng, người ta sẽ phát ốm hoặc trở nên không thể hoạt động được.Tôi vẫn ước giá mà có thể tin vào điều sau nếu có chứng cớ tồn tại chắc chắn hơn về nó.Đúng là bạn bị tàn tật càng lâu thì càng có khả năng bệnh tật trở thành một phần tính cách của bạn, cách mà chúng ta tự nghĩ về mình.Cuộc sống đầy những sự không chắc chắn và những thảm hoạ ngẫu nhiên.Nhưng hiếm khi người ta dám hỏi điều này bởi vì nó sẽ mang theo đủ loại lý do khiến người ta thường sống cộng sinh với nhau trong nhiều năm mà không có hạnh phúc như tiền bạc, con cái, sợ phải cô đơn và đôi khi đơn giản là do quán tính.Nếu chúng ta tin xây đựng tốt hơn là phá hoại.