kiến xưa cũ do cha mẹ truyền lại.Suy nghĩ chủ đạo của một nạn nhân thường là lời than thở “khốn khổ thân tôi”.Họ chỉ giàu hơn mà thôi.Bạn sẽ xòe bàn tay mình ra và trả lời: “Anh muốn biết thêm nữa à? Vui lòng trả năm mươi đô-la đi!”.Sau đó chúng tôi tiến thêm một bước nữa và giúp anh xây dựng một chiến thuật cá nhân sao cho vẫn giữ được sự tán thành của mẹ nếu mình giàu lên.Thật không thể tin nổi, tôi chứng kiến mọi người xếp hàng để đưa tiền cho người phụ nữ đó.Nếu tôi hỏi xin tiền ông để mua bất cứ thứ gì, dù chỉ vài xu, câu trả lời của ông thường là: “Tôi là gì hả, người tôi làm bằng tiền chắc?” hoặc “Con có điên không đấy?”.– nói chung là những người còn chưa phải là đối tác của doanh nghiệp, và vì thế không được chia lợi tức – dù nỗ lực lắm cũng chỉ có mức thu nhập trung bình.lâm vào cảnh túng quẫn.Lúc đó tôi không thể lý giải vì sao một đứa trẻ mới lẫm chẫm tập đi lại có thể hiểu về địa lý đến mức biết rằng bộ phim kia đang được chiếu gần nhà.