Và bây giờ tôi phải xét đến vấn đề là nên coi tuần lễ có sáu hay bảy ngày.Câu ấy tầm thường quá đến nỗi khi viết ra, thực tình tôi cảm thấy mắc cỡ.Chẳng hạn khu vực âm nhạc (2).Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày.Hễ làm không đổ mồ hôi thì nó không bằng lòng.Lý do không phải những tác phẩm trên không nghiêm túc mà vì: tiểu thuyết dở thì không nên đọc, còn tiểu thuyết hay thì làm cho ta đọc một mạch, nhanh như một chiếc thuyền con trôi theo dòng nước, và tới đoạn kết thì ta muốn hết hơi mà chẳng mệt nhọc chút nào.Bạn biết rằng ít nhất cũng có được nửa giờ yên ổn.Bây giờ chắc bạn mong tôi chỉ cho bạn một bí quyết kỳ diệu để có thể đạt tới mục đích của mình là thu xếp đời sống hàng ngày cho hoàn hảo, và do đó loại trừ được nỗi bất mãn kể trên.Muốn sống đầy đủ, điều kiện thứ nhất là phải kiểm soát được trí óc.Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.