Chúng ta sẽ tạo ra mối liên hệ giữa từ thứ nhất, “chiếc giường”, là từ đã được ghi vào trong trí nhớ của ta, với từ thứ hai mà ta muốn nhớ - “con cá”.Tuy nhiên, chúng ta vẫn có khả năng làm được điều này.Nếu chúng ta khó có thể nhớ tên, nhớ mặt người khác thì liệu có phải là toàn hệ thống trí nhớ của chúng ta kém không? Nếu chúng ta quên mất cuộc trò chuyện ngày hôm qua thì liệu có phải chúng t sẽ không nhớ bài giảng ngày mai không?Người Roman coi trí nhớ là một tài sản vô cùng quan trọng.Những từ này không thích hợp với những nền văn hóa khác, hay không cần thiết phải dịch ra.Baker không có ý nghĩa gì với người Trung Quốc cũng giống như Wong hay Wei không có ý nghĩa gì với người châu u.Hiệu quả cũng giống như một chiếc máy lọc nước vậy.Chúng ta không thể tập trung khi vừa phải nghe vừa phải viết.Tại sao chúng ta lại nhìn vào trong đó? Bởi vì chiếc day buộc kéo từ đó ra.Về khả năng nhớ tên người, số liệu thống kê cũng giống như trường hợp nhớ chìa khóa.
