Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp.Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ.Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó.Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn.Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.Viết là một lao động kỳ diệu.Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi.Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì.Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa.Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.
