Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa.Cũng chẳng biết sẽ chụp không.Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.- Ông còn lo xa hơn tôi.Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong.Nhưng mệt mỏi thì sao.Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.
