Nhưng trước khi bắt đầu bạn cho phép tôi dặn nhỏ mấy lời này:Bạn đừng quên rằng những điều bất ngờ rất thường xảy ra, cũng đừng quên bản tính của con người.Và càng ít suy nghĩ bao nhiêu thì càng ít có lý trí bấy nhiêu.Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui.Ta hăm hở chạy đón chuyến xe điện cuối cùng và khi đứng nghỉ ngơi để đợi xe, thì nó đi đi lại lại bên cạnh ta và hỏi ta: "Này anh, anh đã dùng tuổi xuân để làm gì? Và bây giờ anh đang làm gì?".Tôi có thể nghe óc bạn như nghe điện thoại ở nên tai tôi vậy.Ăn chỉ mất nữa số giờ đó thôi, nhưng tôi xin để trọn thời gian đó cho bạn muốn làm gì thì làm.Nó có thể phản bạn và làm bạn lạc lối đấy.Ai là người trong chúng ta không tự nhủ rằng: "khi nào có thêm chút thì giờ, sẽ làm việc này, việc nọ"?Tôi lại đón bạn khi bạn ở sở ra.