Khi tôi còn nhỏ, nhà tôi là bạn thiết của tôi, dắt dẫn tôi trên con đường chính."Làm nghề của tôi phải đứng đắn, đúng hẹn.Bà tôi mất, cách đây vài năm, hồi cụ 98 tuổi.Người Trung Hoa có một câu phương ngôn chứa tất cả cái khôn ngoan của phương Đông: Muốn đi xa, phải đi từ từ"Và, tức thì, không kịp nghĩ ngợi gì hết, tôi đã thấy tôi ngồi vào hội, lần đó là lần thứ nhất trong đời tôi.Ngài tả tỉ mỉ loài chim đó cho nó nghe.Vì ông chủ xí nghiệp đó là hạng người lạ lùng, lúc nào cũng hầm hầm, nói năng thì cục cằn thô lỗ.Khi ông ta nói xong, ông Gaw khen nhà máy của ông ta và kết luận:Trong những trường hợp thuận tiện nhất, cũng đã khó mà sửa được ý kiến của người khác.Trong lúc vắng, ông bà thường nói đùa nhau.
