Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn.- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua.Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn.Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.Là cả ham muốn hành động theo bản chất.
