Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe.Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến.Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi.Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy.Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ.Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật.Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ.Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.
