Trong một nghiên cứu trên những người lớn tuổi đã qua nhiều trải nghiệm, khi được hỏi rằng nếu được quay trở lại quá khứ của những năm tháng trước kia thì họ sẽ làm gì? Đa số đều cho rằng họ đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những suy tính tiêu cực hay bị động.Mỗi ngày, dù công việc có bận rộn đến đây hay có điều gì xảy ra đi nữa, hãy dành cho mình một khoảng thời gian nào đấy để tận hưởng cuộc sống, để thoải mái và để cười thật tươi.Bản chất của sự việc xảy ra không quan trọng bằng chính cách bạn đón nhận nó như thế nào.Những nghiên cứu gần đây nhất cho thấy người biets quên đi những điều mà họ đã cố gắng thật sự, hết sức mình mà vẫn không thành công theo ý muốn sẽ cảm thấy thanh thản hơn những ai không làm như vậy hoặc những ai không cố gắng gì hết - chính họ sau cùng sẽ sống trong cảm giác nuối tiếc nhiều hơn, vì tiếc rằng họ đã không cố gắng hết mình.Thế mà bạn thử nghĩ xem, có phải chúng ta đang hằng ngày vẫn theo đuổi những thứ chẳng đáng được đưa vào danh sách trên không? Thay vì phải trân trọng những gì thực sự là quan trọng đối với mình, ta lại đi gom góp những thứ gọi là ”biểu hiện của thành công và hạnh phúc" mà không màng băn khoăn tự hỏi - đâu mới là hạnh phúc thực sự.Nhiều người cảm thấy áp lực của công việc không còng căng thẳng nữa khi không khí gia đình trở nên căng thẳng hơn.Hãy tận hưởng những điều bạn thường làm mỗi ngày, đó có thể là cuộc trò chuyện bất chợt với đồng nghiệp, là lần gặp gỡ tình cờ với người hàng xóm, có thể điều đó sẽ giúp bạn hiểu hơn về cuộc sống của họ.Những người luôn dành ra một khoảng thời gian để vui vẻ mỗi ngày thường cảm thấy hạnh phúc và thoải mái hơn với chính mình.Nhưng có quá nhiều việc phải làm là mặt tích cực của sự "dư giả", trong khi có quá ít việc để làm lại là mặt tiêu cựu của sự thiếu năng lực và lười biếng.Vấp ngã - đó là nỗi đau khổ triền miên hay là điều may mắn cần phải có - điều đó còn tuỳ thuộc vào thái độ của chúng ta và những gì chúng ta sẽ làm tiếp theo.
