Cái nồi inox đen sì.Tôi lẳng lặng ra về.Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời.Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả.Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại.Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì.Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em.Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.
