Một người gần lại thấy thật xa."Người gì đâu mà hay cộc, thấy ghét!" - tôi vẫn thường nói như thế mỗi khi phải nhắc đến chị ấy.Cô nhìn lên bầu trời và mỉm cười như vừa hiểu ra một điều gì đó.Trái tim hai người như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài, rung động trở lại và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.Nghe có mùi xác rữa, bỗng chốc một đàn kên kên từ đâu kéo tới thi nhau rỉa xác chú voi già.Khi đó cái ghét gọi là tình yêu.Thời gian thấp thoáng thoi đưa, năm năm là một khoảng thời gian không quá ngắn, cũng không quá dài, nhưng cũng đủ để làm thay đổi nhiều thứ.Thực chất không phải là từ gì quái dị, nó là từ IDEAS viết lộn ngược.Sau khi nghe xong câu chuyện vị ni cô im lặng một chốc, trầm ngâm rồi sau đó mỉm cười và nói với Chíp:- À, không có gì, bụi thôi, để nói sau đi, trễ giờ làm việc rồi
