Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa.Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài.Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho.Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng.Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?Nên cứ phải từ từ từ từ.Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.