Các vị bác sĩ ngạc nhiên vô cùng.Và dịch cuốn How to win friends xong, tôi đưa ông Hiếu coi lại, sửa chữa.Ông hiểu trong số các bà đó chẳng bà nào muốn bệnh cả, và nếu họ có thể dễ dàng quên được những bệnh của họ thì họ đã làm rồi, há còn đến xin ông khám nghiệm? Vậy phải làm thế nào?Họ leo hết ngọn này tới ngọn khác.Tôi sợ hãi, không biết nên làm gì, nước mắt chảy ròng ròng.Hồi bà đến dự buổi học đầu, bà yên trí là bà bị đâu thận và có những lúc tim đau khó hiểu.Tuy nhiên tác giả đã nhồi vào óc ta một cách tuyệt khéo, nhờ lời văn có duyên của ông.Như vậy có thể gặp được dịp may là viên đô đốc Nhật bận việc quá sẽ quên điều tôi đã làm.Cốt ý để làm nhẹ bớt tình cảnh khẩn trương của họ đi.Đừng bao giờ nói: "Ngó cái khăn kỳ cục mà chị Sue gởi mừng năm mới chúng ta? Chị ấy đan lấy để khỏi mất một xu nào hết đây mà".
