Tôi là một đứa trẻ ngoan mà.Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm.Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.Con sông trước mặt thật xanh và êm.Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn.Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp.Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác.Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo.
