Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được.Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy.Điều lầm lẫn quan trọng của viên chức ấy thuộc về thái độ của ông ta làm cho hai phần ba năng lực và hứng thú của ông giảm đi.Đã đành, nên bỏ thêm nhiều thì giờ vào việc tu thân, càng chịu tốn công thì kết quả càng nhiều.Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương.Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.Bạn thử theo đi, bạn sẽ thấy phương pháp ấy chữa được phân nửa những bệnh trong đời, nhất là bệnh ưu tư - cái bệnh khốn khổ, có thể tránh được và có thể làm cho ta mắc cỡ.Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo.Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả.Ra khỏi nơi mình ở cũng là khá rồi đấy.
