Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi.Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng.Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái.Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng…Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy.Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con.Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen.Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông.Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng.