Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào.Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35.Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân.Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe.Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi.Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang).Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác.