Ông Samuel Johnson nói rằng: "Cái thói quen chỉ trông thấy bề tốt của mọi việc, còn quý giá hơn một ngàn Anh kim lợi tức một năm".Thành thử tôi tự mua thêm những nỗi bất mãn.Tôi nhận định những nét đặc biệt của tôi.Trong một nhà tù, hai người cùng đứng vịn tay vào song sắt; một người chỉ trông thấy một bức tường trơ trụi, còn một người ngửa mặt lên trời, ngắm những vì sao.Tôi xin đơn cử truyện một người bán sách thất vọng, ông John R.Cố nhiến, đó là một bạt tay vào lòng tự phụ của chàng.Trong cuốn Tội gì mà chịu mệt, tác giả Daniel Josselyn có viết rằng: "Nghỉ ngơi không có nghĩa là không được làm gì.Sau cùng, ông lập một hội ở khắp nước gọi là "Hội những người bị giam tại nhà".Nó giản dị vô cùng và ai cũng áp dụng được.Tôi ước gì một bà cô của tôi - bà Edith - cũng dễ quên giận như Lincoln nhỉ! Bà và ông chồng tên là Frank sống tại mọt khu trại đdã cầm cố rồi.