Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác.Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền.Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ.Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.Nhưng những thứ đó hơi hiếm.Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận.Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa…Một lí do bạn không muốn ra đi là còn nhiều tác phẩm khiến bạn củng cố lòng tin mình là thiên tài còn dồn ứ trong hộc tủ.Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó.Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui.
