Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng.Câu chuyện có vẻ như vầy.Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình.Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời.Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết.Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh.Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu.
