Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt.Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.Và một số lí do khác…Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm.Với đời người, ngắn lắm.Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không.Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi.Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả.
