Tôi thấy những nhà lầu chọc trời, cao sáu từng, và một kỳ quan trong các kỳ quan, là cái đầu xe máy điện.Rồi về nhà, vẫn khóc như con nít.Nhưng sau nghĩ lại, ông tự nhủ: "Kể cũng phải, làm sao mình biết được lão này nói vô lý? Mình có học tiếng Thuỵ Điển, nhưng đâu phải là tiếng mẹ đẻ của mình! Như vậy rất có thể mình viết sai mà không biết.Cố nhiến, đó là một bạt tay vào lòng tự phụ của chàng.Tôi phải gặp ông ấy xem sao".Ngày hôm nay tôi sung sướng.Một trong những điều bi đát nhất là loài người có tánh muốn đẩy bỏ đời sống hiện tại đi.Ông tủi nhục, thất vọng tới sa lệ.Trong du lịch, anh luôn luôn "Chén chú chén anh"."Nói xong, tôi thấy dễ chịu hơn, đã lâu chưa bao giờ được bình tĩnh như lúc ấy.
