Chúng tôi ngồi chung quanh một cái bàn tròn.Chữ "tôi" phải đọc nho nhỏ mà chữ "ông" phải đọc lớn tiếng.là người được giao trách nhiệm đảm đương công việc đó bị những nhà thay mặt đủ các hiệu máy lại quấy rầy.Chị ta nói: "Tôi sắp được sang trọng" và cám ơn tôi.Mà nếu một trăm bức được mười bức trả lời thì ông phải cho là một sự lạ.Một lần bà phỏng vấn một anh chàng nổi tiếng có nhiều vợ, đã chiếm được trái tim - vả cả vốn liếng nữa - của 23 người đàn bà.Bá tước phu nhân Tolstoi tìm thấy chân lý đó - nhưng trễ quá.Bà la lên: "Cháu ruột! Phải, cái thứ cháu nó chỉ mong già này chết để chiếm xe hơi của già? Không khi nào già để xe Packard này về tay chúng nó đâu!".Rồi, mùng một tháng sau, ông Doe lại nhà tôi trả tiền nhà và cho hay, sau khi hỏi ý bà Doe, ông quyết định ở lại.Tôi biết rằng nếu tôi nói được như thường thì tôi đã mất mối hàng đó, vì tôi có một quan niệm hoàn toàn lầm lẫn về cách mời hàng.