Nhưng những ngày nghỉ mới là những giờ nguy hiểm nhất.Ông kể: "Nhưng cũng may, tôi còn một đứa con trai bốn tuổi.Tôi lo nó bị lung tung lên trời quá.Phó cho trời, tới đâu hay tới đó".Bạn muốn biết làm sao để biến hoá cái tội ngày ngày rửa bát thành một việc lý thú không? Chắc là có.Tôi cho hai năm khó nhọc viết tiểu thuyết có cái giá trị vừa phải của nó, cái giá trị của một thí nghiệm cao thượng, có vậy thôi.Như vậy chúng ta biết tiêu vào những việc gì, rồi do đấy, có thể lập ngân sách chi tiêu được.Nhưng ông ta đã lầm.Hết lo thì thôi tôi cũng hết mệt, ăn được và lên cân.Sau khi đã khám kỹ cơ thể tôi, ông nhận rằng bệnh tôi thuộc bệnh thần kinh.