Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác.Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi.Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đườngMặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra.Thôi, bác đừng xuống.Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn.Mà bác thì dùng toàn công thức.Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm.
