Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi.Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều.Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay.Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi.Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương.Cái chính là tự mình phải làm chủ mình.Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn.Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không.