Trong chừng mực nào đó, lúc ấy bạn không cần đến thế giới này nữa.Mặc dù một hình ảnh như thế có thể nhất thời có lợi cho bạn, nhưng bạn hãy cứ tập trung chú ý vào cảm giác chứ đừng chia sẻ cho bất kỳ hình ảnh nào.Khoảng hở thời gian giữa cảm nhận và ý nghĩ càng lớn, con người bạn càn sâu sắc hơn; nói khác đi, bạn càng tỉnh thức hơn.Bạn không thể hiện diện trong cơ thể mình nếu không hiện trú toàn triệt trong cái Bây giờ.Cảm nhận sẽ đưa bạn đến gần sự thật về con người bạn hơn là suy nghĩ.Và tự ngã này càng mạnh mẽ, thì bạn càng cách xa bản tính đích thực của mình.Thế giới của bạn giờ đây đã có một tâm điểm: đó là người bạn yêu.Cảm thấy bực dọc cũng ổn; cảm thấy tức giận, bồn chồn, vui buồn thất thường, hay gì gì khác cũng ổn – nếu không, chúng ta sẽ rơi vào tình trạng ức chế, xung đột nội tâm, hay chối bỏ.Ánh sáng êm dịu xuyên qua tấm màn kia chính là tình yêu.Quả là một phương thức hoàn hảo để vĩnh viễn không thể đong đầy thỏa mãn, bạn không đồng ý ư?
