Mấy năm trước, một buổi sáng, một ông hàng xóm gõ cửa nhà tôi bảo phải đi chủng đậu ngay.Má tôi chẳng những may đồ cho cả nhà mà còn phải nấu lấy xà bông cho chúng tôi giặt đồ nữa.Có những động lực ảnh hưởng đến tương lai của ta mà ta không hiểu được động lực đó ra sao và sức gì đưa đẩy nó.Tôi lo lắng không biết khi mới nghinh hôn xong, sẽ nói với vợ tôi câu gì.Ông William James đã nói: "Những nhược điểm của ta giúp ta một cách không ngờ".Tôi nhớ cứ những buổi tối có điều buồn bực, tôi về nhà, lại gắt gỏng vô cớ rồi gây sự với nhà tôi.(Một người trong ba người là nhà đấu quyền chuyên nghiệp; trong khi bị thôi miên người ấy thấy tay mình như "mảnh khảnh đi, y như con nít").Vậy phương sách thứ nhất để trị ưu phiền là bắt chước William Osler:Chỉ làm việc không ngừng, cũng đủ cho nỗi lo âu phải tiêu tan.Bạn lại thăm họ tại phòng làm việc họ, hẹn trước hay không cũng được.