Ai mà biết được, có thể đó là một câu hỏi khó tìm lời giải theo kiểu “con gà hay quả trứng có trước”: Bởi quá túng quẫn nên họ căm ghét người giàu, hay do oán giận người giàu nên họ túng quẫn? Theo tôi thì chẳng mấy ai quan tâm điều đó.Tuy nhiên, ở đây có một chi tiết quan trọng bạn cần nhận thấy là cảm giác không xứng đáng của bạn không được ngăn cản bạn hướng đến mục tiêu làm giàu; bởi vì đây có thể là một động cơ thúc đẩy rất hiệu quả.Nhưng không hẳn là thế! Dù là người sáng suốt nhất thì trung bình mỗi ngày chúng ta cũng chỉ có một vài sự chọn lựa phản ánh đúngTừ kinh nghiệm của tôi, người giàu không gia nhập các câu lạc bộ sang trọng, danh giá chỉ để chơi golf thôi đâu.Nếu tôi hỏi xin tiền ông để mua bất cứ thứ gì, dù chỉ vài xu, câu trả lời của ông thường là: “Tôi là gì hả, người tôi làm bằng tiền chắc?” hoặc “Con có điên không đấy?”.Còn mục đích lớn của những người nghèo là gì? Là “có đủ tiền thanh toán các hóa đơn… và nếu đúng hạn thì càng tuyệt!”.Tuy nhiên, đây là điểm người nghèo và giới trung lưu ít khi phân biệt rõ ràng.Tôi cũng muốn được cảm ơn cha mẹ tôi, S am và S ara, cũng như chị tôi, Mary, và anh rể tôi, Harvey, vì tình yêu và sự ủng hộ không cùng của họ.Đầu tiên, bà thật sự vui mừng khi anh trở nên giàu có và bà tự hào khoe với mọi người về sự hiếu thảo và giàu có của anh.(Tôi đoán bạn có thể làm như vậy, nếu bạn đúng là một “nạn nhân” tốt).
