Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó.Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc.Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi.Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc.Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.Họ sẽ luôn phải cúi đầu.