Thông thường, khi bạn kinh nghiệm sự thiếu thốn một thứ gì trên mặt hình tướng, mà người đời thường cho rằng bạn phải có những thứ ấy thì bạn mới thực sự hạnh phúc (hôn nhân, tiền bạn, tự do, sức khoẻ, địa vị xã hội,…) hãy dùng những thiếu thốn này để đi sâu hơn vào bên trong đẻ tìm ra bạn chính là Hiện Hữu, trước khi bạn đồng hoá mình với cái này hay cái kia.Tất cả đều là một nỗ lực để xác định rằng có một “cái Tôi” hiện hữu.Cho rằng một việc gì là xấu tạo ra một sự co rúm trên mặt tình cảm ở trong bạn.“Cuộc đời tôi” là cái mà bạn dùng để cố tìm cho mình một khuôn mặt, một nhân cách, và “cuộc đời tôi” chỉ là câu nói mà bạn dùng để tóm tắt những tình huống xảy ra trong đời sống của bạn – không phải là bản chất chân thực của bạn.Đặt tên hay dán nhãn hiệu lên một người hay một việc gì đấy chỉ là một thói quen, nhưng thói quen đó là điều bạn có thể bỏ được.Bnạ không thể tìm ra được mình trong quá khứ hoặc tương lai.Nhu yếu có một người phối ngẫu và có con là một nhu yếu căn bản.Tuỳ thuộc vào quan hệ của bạn với người bạn đời.Hầu hết mỗi bản ngã đều có cái thường được gọi là tầm thức nạn nhân.Tình yêu chân chính không hề ham muốn hay sợ hãi bất kỳ một cái gì.