Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên.Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi.Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.- Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh.Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.Rồi chúng tôi vào phòng tập.Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi.Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô.Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì.