Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì.Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa.Rút kinh nghiệm nhé con.À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé.Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm.Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo.Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh.Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả.
