Cha mẹ ông coi cậu con trai là thiên tài.Có một thực tế cần phải ghi nhớ là thập niên 1950, người da đen chiếm 80% dân số Jamaica, vượt trội so với người da màu với tỉ lệ năm trên một.Nhưng thử nghe xem anh ta nói việc đó như thế nào.Ông đã đưa ra cho các phi công một thứ mà tất cả mọi người − từ các tuyển thủ khúc côn cầu, các ông trùm phần mềm cho tới những luật sư trong lĩnh vực thôn tính tập đoàn đã được trao tặng trên con đường dẫn tới thành công: một cơ hội để biến đổi mối quan hệ của họ với công việc.Ông đã học được cách nghiên cứu thị trường.Cô bé không cần một chiếc laptop, một lớp học quy mô nhỏ, một giáo viên với học vị Tiến sĩ hay một căn hộ rộng rãi hơn.Đó là một câu chuyện đau lòng.Hay thử xem xét cuộc sống của một bần nông ở châu Âu hồi thế kỷ XVIII.Có lần tôi đã nghe thấy một quan chức đại học của Thụy Điển (quốc gia có chỉ số PDI thấp) bày tỏ rằng để thực thi quyền lực, ông ta sẽ cố gắng để trông không có vẻ quyền năng.Bạn sẽ chỉ biết rằng có hai gia đình ở Harlan không ưa gì nhau lắm, bạn sẽ xác nhận rằng Wilse Howard − kẻ phải chịu trách nhiệm cho biết bao nhiêu hành động bạo lực, chắc chắn phải đứng sau vành móng ngựa.