Cho dù cuộc trò chuyện có thông thoáng cởi mở đến đâu, bạn không thể đụng ai cũng hỏi tọc mạch rằng: Lương anh bao nhiêu? Hoặc mới vừa quen một cô gái mà bạn lại cắc cớ hỏi: Cô nghĩ như thế nào về chuyện phá thai?.Rồi tôi lại vặn nhạc lên… và vặn nhạc xuống.Tôi xin chịu trách nhiệm.Chúng tôi không thể biết được cầu thủ nào là cầu thủ nào.Nhưng ai cũng thích thú và hào hứng.Hãy vào một căn phòng trống, hoặc tận dụng trong phòng làm việc khi sếp và các đồng nghiệp đã ra về, hoặc sử dụng thời gian đợi ai đó, và tha hồ nói.Chúng ta cần ghi nhớ điều này.Sau khi cha tôi mất, mẹ tôi phải bươn chải ngoài xã hội lo việc cơm áo gạo tiền nuôi chúng tôi.Bởi thế, nếu một cúc áo của bạn chưa cài, khán giả sẽ nhìn thấy.Vâng, có thể như thế lắm nếu như không có Herb…