Ông ta không chịu nhận mình lầm, cãi: "Sao? Câu đó mà của Shakespeare sao? Không thể được! Thậm vô lý! Rõ ràng trong Thánh kinh mà! Tôi biết".rồi việc đó nữa không.Và xin ông cho biết, theo ý ông, chừng bao nhiêu tiền thì nên mua".Và khi chúng tôi cần tới họ, họ vội vàng lại liền, có vẻ cảm ơn chúng tôi lắm".Tôi tự nhủ: "Ráng làm vui cho anh chàng này một chút, làm cho y nở một nụ cười.Rồi ông đi trong mười chín ngày, khắp hai chục xứ, trên ba chục ngàn cây số.Chị đó dâng ông một miếng bánh mì bột bắp.Nhưng những cuốn tổng mục ấy phân phát gần hết rồi.Đó là quy tắc thứ 9.Ông ấy muốn nói mà tôi không để ông nói.
