Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay.Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì.Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu.Tôi muốn thử những cách khác.Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…Cái thùng rác lở loét hơn.Cớ gì mà không dám nói.Chúng tôi đã chết rồi.
