Nhất là những bộ đồ giá đó.Phần đông chúng ta đầy thành kiến và thiên vị.Khi trễ quá rồi, bà mới tự thú: "Tôi tin chắc rằng hồi đó tôi điên".một chi tiết không quan trọng.Và đổi ngày đó lấy tấm giấy một trăm, y cũng không đổi.Nhưng, này anh, chúng ta là khách trong một cuộc hội họp vui vẻ, tại sao muốn chứng minh rằng ông ấy lầm? Có phải làm như vậy mà người ta có thiện cảm với mình đâu? Sao không để ông ta giữ thể diện một chút? Ông ta không hỏi ý kiến của anh mà.Tôi xin lỗi bà và cám ơn bà đã mất công viết thư chỉ bảo cho tôi".Xin bạn nhớ điều này: dù người hàng xóm có hoàn toàn lầm lộn nữa thì người đó cũng không tin rằng họ lầm, vậy đừng buộc lỗi họ; kẻ điên nào làm như vậy cũng được.Anh dắt bốn người phụ lại hầu khách chứ không phải một người như thường lệ.Nhà chế tạo ngắm nghía hồi lâu không nói nửa lời rồi tuyên bố: "Để tôi suy nghĩ ít bữa".